Mắc bệnh chủ quan, duy ý chí là “vòng lao lý cận kề” ⋆ Hương Sen Việt

Cập nhật ngày 06/12/2022 bởi mychi

Bài viết Mắc bệnh chủ quan, duy ý chí là “vòng lao lý cận kề” ⋆ Hương Sen Việt thuộc chủ đề về Wiki How thời gian này đang được rất nhiều bạn quan tâm đúng không nào !! Hôm nay, Hãy cùng Hường Liya tìm hiểu Mắc bệnh chủ quan, duy ý chí là “vòng lao lý cận kề” ⋆ Hương Sen Việt trong bài viết hôm nay nhé ! Các bạn đang xem bài : “Mắc bệnh chủ quan, duy ý chí là “vòng lao lý cận kề” ⋆ Hương Sen Việt”

Đánh giá về Mắc bệnh chủ quan, duy ý chí là “vòng lao lý cận kề” ⋆ Hương Sen Việt


Xem nhanh
Sẽ phải trả giá đắt nếu để bệnh duy ý chí tái phát - Báo QĐND
Ý chí là một trong những yếu tố làm nên phẩm chất, bản lĩnh của con người. Không có ý chí, con người khó có thể có động lực phấn đấu tích cực để vươn lên tiến bộ, trưởng thành.

Âu Lạc - Kênh thông tin chính thống về chính trị, quốc phòng, an ninh...
Click ĐĂNG KÝ, LIKE để nhận video mới nhất của Âu Lạc.
- Youtube Âu Lạc: https://goo.gl/WML2LJ
- Facebook: https://www.facebook.com/AuLac24h
- Twitter: https://twitter.com/AuLac24h

Mắc bệnh chủ quan, duy ý chí là “Vòng lao lý cận kề”

Dương Phương Duy

Nhận đúng bệnh chủ quan, duy ý chí và kiên quyết đấu tranh hóa giải mọi biểu hiện của “giặc nội xâm”

Chống “giặc nội xâm” là nhiệm vụ cấp bách của toàn Đảng, toàn dân và toàn quân hiện nay. Đây là một nội dung quan trọng và là vấn đề mang tính quy luật của đấu tranh giai cấp, đấu tranh dân tộc trong quy trình xây dựng và bảo vệ Tổ quốc XHCN. Nhấn mạnh tình trạng này, sinh thời V.I. Lênin đã chỉ rõ: Mọi kẻ thù đều đặn đáng sợ nhưng sợ nhất và nguy hiểm nhất là “giặc nội xâm” bởi nó nằm ngay trong chính bản thân con người cán bộ, đảng viên; nó chống phá cách mạng từ bên trong, rất khó nhận biết. Bác Hồ cũng chỉ rõ: Bệnh cá nhân chủ nghĩa là nguồn gốc sản phát sinh mọi thói hư, tật xấu, cản trở nhân dân ta xây dựng cuộc sống hòa bình, độc lập, tự do, ấm no, hạnh phúc. Nó là thứ “giặc nội xâm”.

một trong số những biểu hiện của “giặc nội xâm” là “bệnh chủ quan, duy ý chí”. Nó là vừa là nguồn gốc, tác nhân, vừa là tác nhân gây ra ra “bệnh” cá nhân chủ nghĩa và mọi thói hư, thật xấu, những biểu hiện suy thoái về tư tưởng chính trị đạo đức, lối sống; sự tha hóa phẩm chất, nhân cách người cách mạng, kéo theo “tự chuyển biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ. Đây là cơ sở để nhận diện đúng và có biện pháp đấu tranh phản bác quan điểm sai trái cho rằng phủ nhận “cái chủ quan” là thủ tiêu tính tích cực của chủ thể, triệt hạ vai trò của con người, làm mất tính sáng tạo của của “cái tôi”. Qua đó, có biện pháp phòng tránh “từ sớm, từ xa” căn bệnh chủ quan, duy ý chí. Đồng thời, thống nhất nhận thức về sự rất cần thiết phải nhận thức đầy đủ căn nguyên nguồn gốc, bản chất, mối quan hệ giữa cái khách quan – chủ quan; các biến dạng và tác hại do bệnh chủ quan, duy ý chí và âm mưu của các quan điểm sai trái, thù địch.

Chúng ta đều đặn biết khách quan và chủ quan là cặp phạm trù có mối quan hệ chặt chẽ với nhéu trong nhận thức và hành động của con người nhưng có cách tiếp cận, nội dung khác nhéu và phương thức xử lý các vấn đề rất khác nhéu. Khách quan là những sự vật, sự việc diễn ra ngoài ý muốn của con người; là sự vận động, phát triển của mọi sự vật, hiện tượng không phụ thuộc vào ý thức, ý chí của con người; là chất liệu cung cấp cơ sở lý luận – thực tiễn để phản bác các quan điểm sai trái cho rằng phủ nhận “cái chủ quan”là thủ tiêu tính tích cực của chủ thể, bóp chết sự sáng tạo của con người.

do đó, nhận thức và giải quyết thấu đáo các khía cạnh khác nhau của vấn đề trên, nhất thiết phải thực hiện đúng nguyên tắc: xem xét mọi sự vật, hiện tượng phải xuất phát từ hiện thực khách quan, từ thực tế cuộc sống để đưa ra kết luận, châm ngôn chỉ đạo hành động. Vì vậy, tôn trọng hiện thực khách quan, nhìn thẳng vào sự thật và đánh giá đúng sự thật là cơ sở để phản ánh đúng quy luật của nhận thức và rút ra được chân lý. Ai đó phớt lờ, coi thường điều đó thì tính khách quan sẽ mất đi, mọi hoạt động sẽ bị “chệch hướng”, dẫn đến sai lầm. Nói cách khác, khách quan là nhìn nhận sự vật, sự việc một cách thực tế, không thiên lệch, không thiên vị, không áp đặt ý muốn chủ quan của chủ thể; “không tô hồng, không bôi đen” hiện thực, nghĩa là sự thật như thế nào thì phản ánh nó đúng như thế ấy. Nhờ đó, phòng tránh được sai sót, khuyết điểm, sai lầm đáng tiếc có thể xảy ra. Việc xem xét sự vật, hiện tượng một cách khách quan, toàn diện, cụ thể, lịch sử, thực tiễn và phát triển không hề bóp chết sự sáng tạo của tư duy, không hề phủ nhận tính năng động, sáng tạo của chủ thể nhận thức.

Đối lập với khách quan là chủ quan, ngôn từ dùng để chỉ những việc, sự việc, sự vật, hoạt động nào đó của con người dù chủ thể biết trước kết quả, hệ lụy nhưng vẫn làm theo ý chí của riêng mình nên sự bất ổn thường xảy ra bởi cách nghĩ, cách làm tùy thuận tiện, sơ sài, giản đơn, không kịp trở tay khi có tình huống bất ngờ ập đến. Trong thực tế, không ít cán bộ, đảng viên biết rõ tác hại của việc tuyệt đối hóa cái chủ quan, duy ý chí, chẳng hạn: tham nhũng, quan liêu, tiêu cực do đề cao vật chất, sùng bái đồng tiền, chức quyền, địa vị, danh lợi nên mắc phải khuyết điểm, sai lầm đáng tiếc.

do đó, nhận diện đúng và chủ động nắm bắt cái khách quan, tích cực đấu tranh phòng, chống bệnh chủ quan, duy ý chí có ý nghĩa rất quan trọng trong mọi vận hành sống, nhất là trong đấu tranh phòng, chống suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, những biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ; giúp chúng ta ngăn chặn, đẩy lùi mọi nguy cơ đe dọa uy tín, danh dự của Đảng.

 Quan điểm cho rằng phủ nhận cái chủ quan là thủ tiêu tính tích cực của chủ thể, triệt hạ vai trò của con người, làm mất tính sáng tạo của của “cái tôi” là hoàn toàn sai trái, thể hiện rõ thái độ, hành vi “vơ đũa cả nắm”, “nhìn cây mà chẳng thấy rừng”, là xuyên tạc quan điểm của chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh về vị trí, vai trò, mối quan hệ biện chứng giữa cái khách quan và cái chủ quan.

Bác Hồ đã chỉ rõ: “bệnh” chủ quan, duy ý chí là khuyết tật của tư tưởng phong kiến còn rơi rớt lại, là “căn bệnh trầm kha” của người lười rèn luyện, ngại tu dưỡng, xa rời quần chúng, đề cao bản thân. Bệnh chủ quan, duy ý chí không chỉ gây ra hại cho người cán bộ, đảng viên mà còn làm tổn thương, gây ra hại cho phong trào cách mạng. Vì vậy, Bác căn dặn: Phải nhận diện đúng căn bệnh chủ quan, duy ý chí, có biện pháp đấu tranh với nó, không để nó lây lan, truyền nhiễm, làm khổ người khác, sinh ra bệnh khác. Biểu hiện của bệnh chủ quan, duy ý chí rất đa dạng, khó phân biệt, nhưng tựu chung là:

(1) Đề cao cái “tôi”, ngộ nhận mình ở thế trên, luôn dựa vào tuổi tác, chức quyền, tự cao, tự đại, tự mãn, tự cho mình “cái gì cũng biết, cũng đúng”, mình là hiện thân của “chân lý”, muốn người khác phải phục tùng ý kiến của mình; thậm chí áp đặt ý chí, thiên kiến của mình lên người khác một cách cứng nhắc, bảo thủ. (2) Không chịu lắng nghe ý kiến của người khác dù ý kiến đó có lý, có tình, kéo theo hệ quả không thể tránh khỏi là bệnh bè phái, cục bộ, sùng bái cá nhân. (3) “Phớt lờ thực tế khách quan”, không có cái nhìn biện chứng, xem xét sự vật, hiện tượng phiến diện, một chiều, “bất động” nên “nhìn đời bằng mắt nhắm, mắt mở” với tâm thế xem xét, giải quyết mọi việc đều đặn thiên lệch, sơ sài, đại khái, qua loa. (4) Không thấy mối quan hệ chằng chịt giữa các sự vật, hiện tượng và sự ảnh hưởng, chi phối lẫn nhéu giữa chúng nên “chỉ biết một mà không biết hai”. Phán xét mọi việc thiếu tính bao quát, tính tổng thể, bao trùm, không khách quan; không nhận rõ bản chất và tính quy luật của hiện thực đời sống. (5) Xem xét mọi thứ đều giản đơn, giải quyết mọi việc chỉ qua loa, áng chừng, đại khái, theo kinh nghiệm; thiếu vốn sống, xa rời thực tiễn cách mạng nên khi vận dụng vào xem xét sự việc thì sai lệch; “cái tôi” lạc điệu với “cái ta”…

Đây là điều chúng ta phải nhận diện đúng, kiên quyết đấu tranh để “vượt lên chính mình”, “chiến thắng chính mình”, cắt bỏ được “cái ung nhọt hiểm nghèo” trong cơ thể, không để nó tạo nên mầm mống gây ra các chứng bệnh nguy hiểm khác rồi biến thành chủ nghĩa cá nhân…

 Chủ quan, duy ý chí là một “căn bệnh nan y”, rất cần phải đấu tranh, vì: a) “Nhận diện đúng, bắt mạch chính xác thì mới “chuẩn trị, kê đơn, bốc thuốc kịp thời” để cứu người; b) Chặn đà lây lan của nó, không để nó truyền nhiễm thành dịch bệnh, để lại hệ lụy khôn lường cho cá nhân và tập thể, lây nhiễm trong cộng đồng, ảnh hưởng đến vận hành của Đảng, Nhà nước, chính quyền, làm sai lệch nguyên tắc tự phê bình và phê bình trong sinh hoạt Đảng.

Bệnh xem thường “cái khách quan”, đề cao thái quá “cái chủ quan” trong tự phê bình và tự phê bình và sinh hoạt Đảng

Trong đời sống xã hội, nếu xem xét, đánh giá sự việc theo ý kiến chủ quan với tiêu chuẩn riêng của cá nhân thì đương nhiên sẽ làm mất tính khách quan, ngày càng lún sâu vào “vũng bùn của nhận thức”, rất nguy hại.

Bất kể là ai, nếu mắc bệnh chủ quan, duy ý chí thì hệ quả là, đưa ra quan điểm lệch lạc, thiếu tính trung thực, nhìn nhận sự việc từ một phía, một chiều không tránh khỏi võ đoán, rơi vào siêu hình. Đó là cách nhìn phi thực tế, chỉ thấy mọi người yếu kém, khuyết điểm; còn mình chỉ toàn ưu điểm, thậm chí cường điệu, phóng đại những cống hiến của mình, những người thuộc “phe của mình”. Từ đó chỉ chích, khích bác, gán ghép những khuyết điểm, sai phạm cho người khác mà họ không có; gây ra nghi ngờ, đố kỵ, bất đồng chính kiến, mất đoàn kết nội bộ, làm phức tạp tình hình trong Đảng, cơ quan, đơn vị.

Trong các bài viết, bài nói của mình, Bác Hồ đã phê phán gay gắt những cán bộ, đảng viên lợi dụng phê bình và tự phê bình để “thanh toán, “triệt hạ lẫn nhau”, “làm cho nhéu không thể mở mày mở mặt”. Bác chỉ ra hạn chế cơ bản của biện pháp phê bình này là “nhỏ nhen, hẹp hòi, ích kỷ”, “chỉ suy từ bụng ta ra bụng người”, ghen tỵ, đố kỵ; lúc nào cũng “sợ người khác hơn mình. Tính nguy hại của sự góp ý, phê bình kiểu này là “làm thui chột ý chí phấn đấu” của đồng chí, đồng đội vì nó không động viên, cỗ vũ người khác, làm cho họ ngại phấn đấu, thiếu hăng hái, và ngược lại, nó tạo ra bầu không khí ngột ngạt, stress trong Đảng, “gây ra mất đoàn kết” trong nội bộ, làm cho đồng chí mình “tự ty”, mặc cảm, hạn chế nhuệ khí, mất động lực, không còn ý chí khắc phục điều kiện, phấn đấu vươn lên. Bác gọi cách làm này là “lợi cho mình, hại cho tập thể”. Ai mắc phải bệnh này cần phải chữa trị ngay, không để lây lan sang người khác.

Thực tế cho thấy, ở đâu, nơi nào và ở người nào đó, nếu chủ nghĩa cá nhân trỗi dậy, phát triển thì ở nơi đó, người ấy tạo ra mâu thuẫn nội bộ, bất đồng chính kiến diễn ra liên miên, tình trạng “trống đánh xuôi, kèn thổi ngược” hiện hình, rất khó khắc phục. Các căn bệnh tha hóa, biến chất, nghi kỵ, kèn cựa, làm thui chột ý chí, động cơ phấn đấu của những cán bộ, đảng viên thực đức, thực tài; làm cho tổ chức Đảng suy yếu, thậm chí không hoàn thành nhiệm vụ.

Chủ quan, duy ý chí là “bạn đồng hành” của thái độ miệt thị, khinh người, cách làm việc áng chừng, qua loa, đại khái; hay bao biện, rập khuôn, máy móc và giáo điều trong tự phê bình và phê bình. Đây là môi trường thuận lợi cho những thói hư, tật xấu và chủ nghĩa cá nhân “ẩn nấp”, chờ cơ hội nảy nở, sinh sôi; làm tha hóa, biến chất cán bộ, đảng viên.

Bệnh chủ quan, duy ý chí là khởi nguồn và là chỗ dựa của mọi thói hư, tật xấu. Nếu cán bộ, đảng viên không “tự nội soi” được khuyết điểm của mình và Vì vậy, không thể “tự sửa” được khuyết điểm thì tổ chức đảng phải giúp họ như bác sĩ giúp bệnh nhân, vì cán bộ, đảng viên mắc căn bệnh này rất sợ khuyết điểm giống như người đau ốm giấu bệnh, sợ thuốc, kéo theo bệnh lý ngày càng nặng thêm.

nguyên nhân của căn bệnh chủ quan, duy ý chí thì nhiều, có cả khách quan và chủ quan; song chủ quan là chính yếu, một cách đáng kể là do “Kém lý luận, khinh lý luận hoặc lý luận suông”[1]; không nắm vững và vận dụng sáng tạo phép biện chứng duy vật vào nhận thức nên rơi vào bệnh kinh nghiệm chủ nghĩa hoặc bệnh giáo điều. mặt khác, do óc bè phái, hẹp hòi, ích kỷ, cục bộ, quân phiệt, quan liêu, hám quyền lực, lạm quyền, công thần, kiêu ngạo công sản đẻ ra chứng bệnh ấy.

Phương cách tốt nhất trong chữa trị bệnh chủ quan, duy ý chí là:

(1) Quán triệt sâu sắc và thực hiện nghiêm túc nguyên tắc “tự phê bình và phê bình” trong sinh hoạt Đảng; (2) Thật thà tự phê bình và phê bình; bảo đảm tính khách quan, chính trực, công bằng, không thiên vị, không bao biện trong kiểm điểm bản thân và người khác để “tự soi, tự sửa; (3) Có có kế hoạch, biện pháp thực thi nghiêm túc kỷ cương, kỷ luật Đảng; phát huy dân chủ ở cơ sở, bảo đảm quyền “dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra, dân giám sát, dân thụ hưởng; (4) Rà soát, bổ sung các tiêu chí, chuẩn mực đạo đức cách mạng; thực hiện tốt Quy định số 37-QĐ/TW ngày 25-10-2021 về những điều đảng viên không được làm. (5) Tự soi, tự sửa, tự rèn luyện nghiêm túc đạo đức cách mạng: cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư; gắn bó với tập thể, đồng chí, đồng đội; thành khẩn lắng nghe ý kiến của họ để đề ra kế hoạch, biện pháp cụ thể, quyết tâm khắc phục bệnh chủ quan, duy ý chí; (6) Thực hiện tốt lời Bác Hồ dạy: “Mục đích phê bình cốt để giúp nhau sửa chữa, giúp nhéu tiến bộ. Cốt để sửa đổi cách làm việc cho tốt hơn, đúng hơn. Cốt đoàn kết và thống nhất nội bộ”[2] để “tự soi, tự sửa”, tự chữa bệnh, chủ quan, duy ý chí để cứu mình, làm tập thể mạnh lên mãi; (7) thống kê kỹ các nguyên tắc sinh hoạt Đảng và thấu triệt sâu sắc các nguyên tắc mác xít về xem xét, đánh giá hiện thực khách quan; nắm thật chắc lý luận nhận thức duy vật biện chứng./.


[1] Hồ Chí Minh, Toàn tập, tập 5, Nxb CTQG, H. 2011, tr. 273.

[2] Hồ Chí Minh, Toàn tập, tập 5, Nxb CTQG, H. 2011, tr. 272.



Các câu hỏi về bệnh chủ quan duy tâm duy ý chí là gì


Nếu có bắt kỳ câu hỏi thắc mắt nào vê bệnh chủ quan duy tâm duy ý chí là gì hãy cho chúng mình biết nhé, mõi thắt mắt hay góp ý của các bạn sẽ giúp mình cải thiện hơn trong các bài sau nhé <3 Bài viết bệnh chủ quan duy tâm duy ý chí là gì ! được mình và team xem xét cũng như tổng hợp từ nhiều nguồn. Nếu thấy bài viết bệnh chủ quan duy tâm duy ý chí là gì Cực hay ! Hay thì hãy ủng hộ team Like hoặc share. Nếu thấy bài viết bệnh chủ quan duy tâm duy ý chí là gì rât hay ! chưa hay, hoặc cần bổ sung. Bạn góp ý giúp mình nhé!!

Các Hình Ảnh Về bệnh chủ quan duy tâm duy ý chí là gì


Các hình ảnh về bệnh chủ quan duy tâm duy ý chí là gì đang được chúng mình Cập nhập. Nếu các bạn mong muốn đóng góp, Hãy gửi mail về hộp thư [email protected] Nếu có bất kỳ đóng góp hay liên hệ. Hãy Mail ngay cho tụi mình nhé

Tìm thêm dữ liệu, về bệnh chủ quan duy tâm duy ý chí là gì tại WikiPedia

Bạn có thể tra cứu thêm nội dung chi tiết về bệnh chủ quan duy tâm duy ý chí là gì từ web Wikipedia tiếng Việt.◄ Tham Gia Cộng Đồng Tại

???? Nguồn Tin tại: https://huongliya.vn/

???? Xem Thêm Chủ Đề Liên Quan tại : https://huongliya.vn/hoi-dap/

Mọi Người Xem :   Quả táo tàu là gì? Dinh dưỡng, lợi ích và cách sử dụng

Related Posts

About The Author

One Response

  1. Thang Nguyen
    18/08/2022

Add Comment